15 ngoại truyện mini của Đường Thất Công Tử. Part 10

2

Series Mười lăm ngoại truyện mini của Đường Thất Công Tử tên thế thôi nhưng thực ra có nhiều hơn 15 phần đó ^^ tại vì thời điểm mình bắt đầu dịch thì mới có mười lăm phần thôi, đến giờ đã có 16, 17, 18 rồi. Các bạn quan tâm có thể bookmark lại, mỗi khi có phần mới mình sẽ update liền!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^

Đây là phần thứ mười.

Một

Dạ Hoa: “Thiển Thiển, nàng đang đọc tiểu thuyết đấy ư?”

Bạch Thiển: “Tam sinh tam thế thập lý đào hoa là viết về chúng ta này.”

Dạ Hoa: “Vậy sao?”

Bạch Thiển: “Cái kẻ phàm nhân tên gọi Đường Thất kia có bút lực khá đấy. Ta nghĩ có thể để nàng giúp Ti Mệnh soạn mệnh cách. Nhưng…”

Dạ Hoa: “Đó là cái gì?”

Bạch Thiển (lật lật mấy trang viết về đoạn ở Tây Hải Thủy Cung): “Ta cảm thấy có mấy trang cần phải cắt đi. Dạ Hoa, chàng có cảm thấy kẻ phàm nhân tên gọi Đường Thất kia đã biết quá nhiều không?”

Hai

Cục bột nhỏ: “Chẩm thượng thư và Hoa tư dẫn đều được viết tới hai tập, còn Thập lý đào hoa chỉ có một tập là cớ làm sao?

Thiển Thiển: “Bởi vì mẫu thân dễ theo đuổi nên chỉ cần một tập là đủ để phụ quân con lấy được tâm can ta rồi.”

Dạ Hoa: “Rất nhiều thứ chỉ được kể vắn tắt trong vài câu nói.”

Chiết Nhan: “Mối quan hệ giữa ta và Chân Chân thậm chí còn chưa được giải thích hay tiến triển gì thêm!”

Thành Ngọc (ngắt lời): “Cục bột nhỏ, chủ yếu là vì mẫu thân ngươi lại mang thai, Công Tử không thể lại tra tấn ngươi thêm nên phải kết thúc á.”

Ba

Dạ Hoa: “Thiển Thiển nàng lại đọc tiểu thuyết đấy à?”

Bạch Thiển (vô cùng chăm chú với cuốn Hoa Tư Dẫn trên tay): “Dạ Hoa, ta cảm thấy ganh tỵ với Diệp Trăn và Tô Dự.”

Dạ Hoa: “Tại sao? Vì bọn họ ngọt ngào hơn chúng ta ư?”

Bạch Thiển (lắc đầu): “Không phải, mà là ta rất thích con hổ tên gọi Tiểu Hoàng kia.”

Dạ Hoa: “…”

Bốn

Phượng Cửu: “Đế quân, tại sao gần đây chàng không đọc kinh Phật nữa thế?”

Đông Hoa (đưa quyển sách đang cầm trong tay cho Phượng Cửu): “Một kẻ phàm nhân tên là Đường Thất có viết cuốn Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư, viết về hai ta. Ta khá hài lòng với hình tượng của mình được phác họa trong này.”

Phượng Cửu (kinh hoàng): “Thế còn hình tượng của thiếp?”

Đông Hoa (cười bí hiểm)

Phượng Cửu: “Chàng nói đi, thế còn hình tượng của thiếp thì thế nào?”

Đông Hoa: “Ta không để ý lắm, ta chỉ ngạc nhiên khi nghe nói Tương Lý Manh thích nàng thôi.”

Phượng Cửu: “Chàng mà cũng biết ngạc nhiên cơ đấy?”

Đông Hoa: “Nhưng chuyện đó còn không ngạc nhiên bằng chuyện nàng không thích món cá sốt chua ngọt của ta.”

Phượng Cửu: “…”

Năm

Phượng Cửu: “Đế quân, luyến vật phích là gì?”

Đông Hoa: “…có lẽ chỉ kẻ yêu thích những động vật nhỏ chăng?”

Phượng Cửu: “À, ra là vậy, vậy còn đoạn tụ?”

Đông Hoa: “…có lẽ chỉ những kẻ nam nhân thích một nam nhân khác.”

Phượng Cửu: “Oa, vậy là chàng thực sự thích Liên Tống Quân ư?”

Đông Hoa: “Nàng nghe những thứ nhảm nhí này từ đâu vậy?”

Phượng Cửu: “Những chuyện này đều có trong bộ Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư á.”

Đông Hoa (bình tĩnh nâng Thương Hà kiếm): “Lũ phàm nhân này chán sống rồi, ta đi xử lý bọn chúng một lát.”

Phượng Cửu: “Khoan đã, thiếp vẫn còn một câu hỏi, thế nào là khẩu vị nặng?”

Đông Hoa (đặt Thương Hà kiếm xuống): “Ờ, cái này ta có thể dạy nàng.”

Sáu

Phượng Cửu: “Đế quân, thiếp vừa mới đọc một câu chuyện rất cảm động. Tiểu Phong và Lí Thừa Ngân yêu nhau như thế, nước sông Quên cũng không chia lìa được, vậy mà cuối cùng Tiểu Phong lại chết trong tay Lí Thừa Ngân. Chàng nói xem, thật là một bi kịch đau buồn…”

Đông Hoa: “Tiểu Bạch, nàng đừng nên đọc những câu chuyện bi kịch như thế nữa. Nên xem nhiều truyện ấm áp chan hòa yêu thương ấy. Để ta kể cho nàng nghe một câu chuyện.”

Phượng Cửu: “Được.”

Đông Hoa: “Ngày xưa có một tiểu cô nương đi tắm suối nước nóng mùa xuân. Sau đó nàng gặp chàng trai nàng đã thầm thích nhiều năm – hắn cũng đang tắm suối nước nóng. Câu chuyện này vừa đủ ấm áp vừa đủ yêu thương nhé?”

Phượng Cửu: “…”

Bảy

Diệp Trăn (cảm thấy đau lòng khi gấp cuốn sách trong tay, nhìn sang Mộ Ngôn đang nhàn nhã uống trà bên cạnh): “Thực ra, câu chuyện của chàng và em cũng rất cảm động.”

Mộ Ngôn: “Nàng đang đọc Hoa Tư Dẫn đấy à?”

Diệp Trăn: “Đúng vậy, trước đây chàng từng đọc qua chưa?”

Mộ Ngôn: “Ta tất nhiên đã đọc. Dẫu sao cũng đều là chuyện đã qua, nàng hãy tươi tỉnh lên, đừng đau lòng quá.”

Phòng bên cạnh bỗng rộ lên một tràng cười lớn. Diệp Trăn đang định đi xem thì bị Mộ Ngôn kéo lại: “A Phất, không cần xem đâu. Con trai chúng ta đang đọc Hoa Tư Dẫn thôi.”

Diệp Trăn: “Nó có thể hiểu tình yêu là gì ư? Chỗ nào buồn cười chứ?”

Mộ Ngôn: “Nó tự nhiên không hiểu. Chắc là đang đọc đến đoạn Tiểu Hoàng bị bắt đi mãi nghệ trên đường ấy mà.”

Xem tất cả ngoại truyện còn lại trong series

 

2 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here