15 ngoại truyện mini của Đường Thất Công Tử. Part 6

0

Series Mười lăm ngoại truyện mini của Đường Thất Công Tử tên thế thôi nhưng thực ra có nhiều hơn 15 phần đó ^^ tại vì thời điểm mình bắt đầu dịch thì mới có mười lăm phần thôi, đến giờ đã có 16, 17, 18 rồi. Các bạn quan tâm có thể bookmark lại, mỗi khi có phần mới mình sẽ update liền!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^

Đây là phần thứ sáu

Một

Phượng Cửu và Đông Hoa đang thảo luận vấn đề tình cảm.

Phượng Cửu: “Đế quân, chàng đối với thiếp là nhất kiến chung tình hay là mưa dầm thấm lâu?”

Đông Hoa: “Mưa dầm thấm lâu.”

Phượng Cửu: “Thiếp đối với chàng là vừa gặp đã yêu đấy.”

Đông Hoa (liếc sang): “Để mà vừa gặp đã yêu được thì đối phương nhất định phải có ngoại hình ưu tú mới được.”

Phượng Cửu: “…”

Hai

Phượng Cửu (không vui nhìn con muỗi trên chân mình): “Thiếp rất ghét mùa hè, nơi nơi đều là muỗi cả.”

Đông Hoa: “Tại sao ta lại không bị đốt nhỉ?”

Phượng Cửu lập tức chớp lấy cơ hội phản công: “Bởi vì da mặt ngài dày đến nỗi muỗi cũng không xuyên qua nổi.”

Ba

Đông Hoa: “Thực ra ta cũng đang nghĩ đến một vấn đề.”

Phượng Cửu: “Là vấn đề gì?”

Đông Hoa: “Tiểu Bạch, nàng có nghĩ những con muỗi này hút máu của nàng sẽ bị hạ thấp IQ không?”

Phượng Cửu: “…”

Bốn

Đông Hoa: “Nàng chuẩn bị đi làm cơm đấy à?”

Phượng Cửu (bất mãn): “Ngày nào thiếp chẳng là người làm cơm.”

Đông Hoa: “Được rồi, ta cũng thấy là nàng rất vất vả… vì thế hôm nay ta sẽ làm cơm.”

Phượng Cửu: “Được, chàng sẽ nấu món gì?”

Đông Hoa (suy nghĩ một lúc lâu): “Cá sốt chua ngọt đi, ta nấu món này khá được đó.”

Phượng Cửu (gượng cười): “Đế quân, thiếp thấy chàng đọc kinh Phật mệt rồi… hay là… vẫn để thiếp nấu đi…”

Năm

Liên Tống: “Ta nghe nói ngươi bắt đầu thích Phượng Cửu từ khi nàng còn là một tiểu hồ ly?”

Đông Hoa: “Sao?”

Liên Tống (nghiêm túc): “Ở phàm giới, những kẻ như ngươi sẽ bị gọi là hội chứng luyến vật phích.”

Đông Hoa: “…Ta nghe nói ngươi đối với Thành Ngọc cực kỳ tốt, nàng chỉ đông ngươi không dám bước sang tây nhỉ?”

Liên Tống: “Không cần khen ta đâu, haha, nên thế nên thế.”

Đông Hoa: “Ở phàm giới, những kẻ như ngươi người ta gọi là thê nô đấy.”

Liên Tống: “…”

Sáu

Ba trăm năm trước, khi Phượng Cửu hãy còn là sủng vật của Đông Hoa Đế quân, có một lần Liên Tống Tam điện hạ đưa Thành Ngọc đến cung Thái Thần chơi.

Thành Ngọc nhìn Phượng Cửu không rời mắt: “Đế quân, có thể để tiểu tiên sờ con hồ ly này một cái không?”

Đông Hoa: “Hễ nhìn thấy thứ gì xinh đẹp liền muốn sờ, cái tật này của ngươi vẫn chưa bị Liên Tống sửa sao?”

Thành Ngọc: “Tiểu tiên sống bao nhiêu năm trên đời cũng chưa bao giờ thấy con hồ ly nào vừa không có lông lại không có đuôi như thế này. Tiểu tiên chỉ sờ một cái thôi, thực sự chỉ có một cái, thế cũng là quá nhiều ư?”

Đông Hoa đặt kinh Phật xuống, miễn cưỡng đáp: “Chỉ một cái thôi đấy.”

Bảy

Sau khi Tiểu Yến lại một lần nữa bại dưới tay Đông Hoa.

Tiểu Yến: “Ta vẫn luôn nghĩ về chuyện tại sao ta đánh không lại Đông Hoa.”

Phượng Cửu: “Thế ngươi nghĩ ra chưa?”

Tiểu Yến: “Hóa ra là vì ta dùng nắm đấm còn Mặt lạnh dùng kiếm ah.”

Đông Hoa (lấy khăn tay lau Thương Hà kiếm, liếc mắt sang): “Ta không hề nói ngươi không được sử dụng kiếm, nhưng thấy ngươi quá hưng phấn với nắm đấm của mình đến thế, ta cảm thấy xấu hổ khi cũng dùng nắm đấm như ngươi.”

Tiểu Yến: “Mặt lạnh, lý lẽ của ngươi kiểu gì thế?”

Đông Hoa: “Lý lẽ của Đông Hoa ta, người bình thường căn bản không hiểu được. Không tin ngươi có thể hỏi Tiểu Bạch.”

Phượng Cửu: “…”

Tám

Cục bột (bởi vì cả Dạ Hoa và Bạch Thiển đều không chịu giúp nó làm bài tập về nhà, nó bèn không biết xấu hổ chạy đến chỗ Đông Hoa): “Đông Hoa ca ca!”

Đông Hoa: “…”

Cục bột: “Giúp đệ làm bài tập về nhà đi mà! Đông Hoa ca ca, huynh là người đẹp trai nhất, anh tuấn nhất, huynh trông vô cùng trẻ ah.”

Đông Hoa: “…”

Cục bột (sau khi cân nhắc một lát): “Trong khắp tứ hải bát hoang, Đông Hoa ca ca và Phượng Cửu tỷ tỷ là cặp thần tiên xứng đôi nhất!”

Đông Hoa liền giúp nó làm bài tập về nhà.

Chín

Sinh nhật Bạch Cổn Cổn, Phượng Cửu bèn đích thân làm bài tập về nhà cho nó. Ngày hôm sau…

Bạch Cổn Cổn: “Con không bao giờ muốn ăn mừng sinh nhật nữa.”

Đông Hoa: “Sao thế?”

Bạch Cổn Cổn: “Phu tử nói tất cả bài tập của con đều làm sai rồi.”

Đông Hoa: “Đó là lỗi của phụ quân… từ trước đến giờ toàn bộ bài tập về nhà của mẹ con đều do ta làm.”

Bạch Cổn Cổn: “…”

Mười

Ngày hôm nay trời không có gió, vô cùng thích hợp để buông cần bên ao Phấn Đà Lợi.

Phượng Cửu: “Đế quân, chàng đã làm xong bài tập về nhà của thiếp rồi sao?”

Đông Hoa: “Yến Trì Ngộ đang làm.”

Phượng Cửu: “Chàng lại bắt nạt hắn?”

Đông Hoa (điềm tĩnh lật một trang kinh Phật): “Hắn đến thách đấu với ta.”

Phượng Cửu: “Có phải hai người thách đấu ai thua sẽ phải làm bài tập cho thiếp không? Sau đó Tiểu Yến thua?”

Đông Hoa (trên mặt khắc lên bốn chữ nàng-quá-ngây-thơ): “Ta chỉ nói nếu hắn làm hết bài tập về nhà cho nàng, ta sẽ nhận lời thách đấu của hắn. Đương nhiên hắn lập tức đi làm.”

Phượng Cửu (ngạc nhiên): “Bài…tập…ba…tháng… ah… chàng để hắn làm một mình sao? Chàng còn có lương tâm không?”

Đông Hoa: “Ta đương nhiên có rất nhiều lương tâm. Thực ra, ta phát hiện ra…”

Phượng Cửu: “Phát hiện ra chuyện gì?”

Đông Hoa: “Rằng trên đời này nàng chưa phải là kẻ ngốc nhất.”

Phượng Cửu: “…”

Xem tất cả ngoại truyện còn lại trong series

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here