[Review] Hắc nguyệt quang cầm chắc kịch bản BE

7
34928
views

Thông tin cơ bản

Tên truyện: Hắc nguyệt quang cầm chắc kịch bản BE
Tác giả: Đằng La Vi Chi

Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp tu chân, xuyên không, trùng sinh, (một chút) hệ thống

Ngược thân nữ chính ngược tâm nam chính, Trời sinh tà vật bệnh kiều nam chủ x ánh sáng ban mai chính đạo nữ chủ, HE

Phim chuyển thể: Trường nguyệt tẫn minh (La Vân Hi – Bạch Lộc) bắt đầu phát sóng từ 06/04/2023 độc quyền trên Youku.

*Phần phía sau có SPOIL cốt truyện, cân nhắc trước khi đọc

*Bài này chỉ nói về Tẫn – Tô. Lảm nhảm về Dạ – Tửu mọi người có thể đọc ở đây

[Bàn luận] Minh Dạ – Tang Tửu liệu có kiếp sau?

Review Hắc nguyệt quang cầm chắc kịch bản BE

Review Hắc nguyệt quang cầm chắc kịch bản BE

Định cai hẳn ngôn tình rồi mà còn vớ phải Hắc nguyệt quang đúng là thiên ý trêu người!!!

Chuyện là cũng rất lâu rồi ta không đọc ngôn tình mới, chỉ gặm đi gặm lại truyện cũ thôi. Nhảy hố Hắc nguyệt quang là vì xem trúng teaser phim chuyển thể (Trường nguyệt tẫn minh) do La Vân Hi và Bạch Lộc đóng chính. Lúc đầu là tò mò với thiết lập nam chính bệnh kiều trời sinh tà vật và nữ chính ánh sáng ban mai chính đạo có thể cẩu huyết tới mức nào. Sau là thật sự cày ngày cày đêm vì tình tiết siêu cuốn, nhịp truyện nhanh, lấy bối cảnh tu tiên nhưng như kiểu khoái xuyên hệ thống trá hình vậy. Truyện vả mặt “nữ chính” thánh mẫu bạch liên bông nhưng đồng thời cũng ngược tê ngược tái nam chính. Không hiểu sao mọi người đều mắng chửi nam chính tra, trong khi ta chỉ thấy hắn thảm. Sinh ra thảm, lớn lên cũng thảm, từ lúc gặp nữ chính cũng chả được yên vui ngày nào…

Ở thế giới ban đầu, nữ chính là Lê Tô Tô – con gái của chưởng môn một môn phái tu tiên cũng khá có tiếng bấy giờ. Nàng chân thân là linh điểu, sinh ra và lớn lên trong sự bao bọc của sư huynh sư tỷ, cha và các sư thúc sư bá. Lê Tô Tô có thể an ổn lớn lên đúng là môn phái phải dốc hết vốn liếng ra che chở. Bởi bấy giờ tu tiên giới gần như bị đồ sát bởi Ma thần. Hắn mạnh đến nghịch thiên, trời sinh bạc tình hiếu sát. Cả tiên giới hợp lại cũng không đánh nổi ma thần nên họ nghĩ ra một cách, đưa Lê Tô Tô về 500 năm trước, khi Ma thần vẫn còn là phàm nhân, tìm cách rút Tà cốt của hắn (aka giết hắn trước khi hắn biến thành tai họa), xong nhiệm vụ sẽ được trở về hiện tại.

Vậy nên Lê Tô Tô mang theo sứ mệnh rút Tà cốt, diệt ma thần, quay về 500 năm trước xuyên vào thân xác Diệp Tịch Vụ. Bắt đầu từ đây gọi là kiếp thứ nhất đi.

Diệp Tịch Vụ – Diệp tam tiểu thư là đích nữ duy nhất của Diệp tướng quân quyền khuynh triều dã, thân phận hiển hách, tính cách bốc đồng ngang bướng, là nữ phụ điển hình trong các thể loại cung đấu văn. Nàng có một đại tỷ tỷ cùng cha khác mẹ là Diệp Băng Thường. Diệp Băng Thường người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, Lục hoàng tử thích nàng, trạng nguyên lang thích nàng, thậm chí phu quân của Diệp Tịch Vụ cũng thích nàng.

Phu quân của Diệp Tịch Vụ tên gọi Đạm Đài Tẫn – là hoàng tử nước bên cạnh, từ nhỏ đã bị tất cả mọi người xa lánh ghét bỏ, phụ hoàng hắn còn chẳng thương tiếc gì tống hắn sang bên này làm con tin. Cho nên cuộc đời của hắn phải nói là chỉ có một chữ thảm. Thân thể thì gầy gò yếu ớt, thế mà bị ép phải cưới Diệp tam tiểu thư – con gái của Tướng quân nước địch, suốt ngày bị đánh đấm bị phạt quỳ bị lôi ra làm công cụ cho nàng trút giận. Nhưng dù thế nào hắn vẫn nhẫn nhịn giả vờ nhu nhược cam chịu. Hoặc là nói, trời sinh Tà vật, không biết nhục nhã, không biết khổ đau, trong lòng chỉ có dã tâm bừng bừng với sức mạnh và quyền lực.

Sau khi Lê Tô Tô xuyên vào Diệp Tịch Vụ hống hách khó ưa thì cũng không thể lộ ra khác biệt tính cách quá lớn. Huống hồ Lê Tô Tô cũng rất ghét Đạm Đài Tẫn. 500 năm sau hắn sẽ là Ma thần chỉ mang đến chết chóc và huyết tinh. Cho dù thoáng chốc có thương xót số mệnh hắn cô khổ, thương xót thế đạo bất công bắt hắn phải chịu quá nhiều chà đạp, thì nàng cũng không bao giờ quên lí do mình đến đây: giết hắn.

Nữ chủ và nam chủ vốn đã định chính tà bất lưỡng lập, kết cục chỉ có thể là tương sinh tương sát. Nhưng tơ tình đã mọc rễ nảy mầm làm sao có thể cắt đứt được đây? Dưới ánh trăng hắn cõng nàng về nhà, nàng lấy thân mình chịu nguyền rủa của Khuynh Thế Hoa chữa lành đôi mắt hắn. Nàng dạy hắn vẽ Thương sinh phù thấy chúng sinh an lạc. Hắn dốc lòng tìm giải dược kết xuân tằm cho nàng. Nàng lừa hắn lập mình làm Hoàng hậu, khăn phượng chẳng chịu thêu, hắn lại lẳng lặng cầm chiếc khăn voan thêu bằng hết.

Nhưng cũng lại làm sao phân rõ yêu hận giữa hai người đây?

Hắn sát phạt Hạ quốc, khiến cho huynh trưởng nàng chết trận, cha phải lưu đày, tổ mẫu tuổi già sức yếu cũng phải tha hương. Ghen tuông mù quáng khiến hắn não bổ rằng trong lòng nàng chưa bao giờ có hắn, nàng chỉ yêu Tiêu Lẫm. Hắn cài cắm thuật con rối lên người nàng, biến nàng thành lưỡi đao giết người nàng yêu nhất. Khiến nàng triệt để thất vọng, để từ nay buộc phải quay về bên cạnh hắn.

'Trường Nguyệt Vô Tẫn' cập nhật poster mới: Mê mệt với tạo hình của La Vân Hi và Bạch Lộc

Nhưng có một điều hắn không biết. Nàng là Lê Tô Tô, không phải Diệp Tịch Vụ chân chính.

Tất cả tội nghiệt hắn gây ra, chỉ có Diệp Tịch Vụ mới có tư cách tha thứ cho hắn hay không. Nàng chỉ là Lê Tô Tô, sau hết thảy, nàng chỉ cảm thấy mỏi mệt. Nàng chỉ muốn kết thúc tất cả chuyện này. Giết hắn, trở về tiên giới 500 năm sau. Nhân gian không hỏi nữa.

Thế nhưng chín cây diệt hồn đinh đâm vào tim hắn, ba cây nát. Nhiệm vụ thất bại. Đạm Đài Tẫn không chết. Lê Tô Tô… cũng không thể trở về tiên giới nữa rồi.

Hắn giam nàng vào ngục tối. Lễ phong hậu vốn nên là ngày vui thiên hạ đại xá, nay trở thành địa ngục với nàng. Nàng phá thân, bao nhiêu ôn nhu hắn dành cho Diệp Băng Thường hết cả, đối với nàng chỉ còn lại tàn nhẫn và lãnh khốc.

Lúc đó hắn đã dốc hết sức tàn cố gắng hỏi nàng một lần sau cuối:

“Tại sao?” Tại sao lại không một tiếng động, đâm xuyên tim hắn?

Nàng đã trả lời hắn thế nào?

“Ta vốn là đến để giết ngươi.”

Lê Tô Tô khi đó quá chắc chắn vào vũ khí của mình. Hoặc cũng có thể, nàng đã quá mỏi mệt để đóng kịch với hắn. Cho nên khoảnh khắc nhiệm vụ thất bại, nàng biết chắc mình không còn đường lui nữa rồi.

“Ta không cần gì từ ngươi nữa. Là ta có lỗi. Ta sẽ trả cho ngươi một thứ càng tốt hơn.”

Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng xóa. Nàng hiến tiên hồn của mình cho trời cao, mượn thiên lôi, lấy thần tủy đổi tà cốt, đưa Đạm Đài Tẫn tới tiên lộ mênh mông, rồi gieo mình từ tường thành xuống.

Đến đoạn này thì nhà edit drop. Cũng coi như hết kiếp thứ nhất. Ai thích BE có thể dừng ở đây cũng được. Nam chính ngược thân nữ chính được mấy chương cuối, còn nữ chính ngược tâm nam chính từ đầu đến cuối chứ khác gì :))) Khổ tâm nhất là nam chính không hề biết là nữ chính có tình cảm với mình. Nam chính không có tình ti, tình đã sâu đậm vẫn còn không hay biết. Quần thần phản đối hắn lập nàng làm hoàng hậu, hắn bèn giết hết tất cả những kẻ phản đối. Giam lỏng nàng trong tẩm điện, ngày ngày mở mắt ra đều phải hỏi ám vệ một câu xem nàng đâu, chỉ sợ nàng trốn mất. Nhưng có ai nhắc đến thì hắn vẫn phải gào mồm lên cãi: “Ai cho ngươi nói cô thích nàng!” Nữ chính thì yêu hận lẫn lộn, lẫn lộn sao mà cuối cùng vẫn quyết tuyệt lấy mạng hắn. Cho nên mới có một màn cô ngược tôi, tôi ngược lại cô đắng hết cả lòng mề mấy chương cuối kiếp 1.

Sau khi tự vẫn thì hồn phách Lê Tô Tô thoát khỏi thân xác Diệp Tịch Vụ, trùng sinh về 500 năm sau. Nàng tu vô tình đạo, diệt tuyệt tình ái. Coi như cuộc đời Diệp Tịch Vụ chỉ là một giấc mộng hoàng lương, nhân thế cũng sẽ không còn Ma thần quấy nhiễu. Nàng và Đạm Đài Tẫn, có lẽ cũng sẽ không bao giờ chạm mặt…

Cá nhân ta thì thấy từ phần tu chân không cuốn bằng phần nhân gian 500 năm trước. Lê Tô Tô đang yêu hận nùng liệt như thế mà đùng cái về tiên giới như bị tẩy não, nhìn Đạm Đài Tẫn chả còn cảm giác gì, F5 là F5 bằng sạch. Trong khi Đạm Đài Tẫn số khổ chìm nổi 500 năm đi tìm hồn phách của nàng đến không còn dạng người. Mà chưa hết, về sau Đạm Đài Tẫn nhập ma hai người còn tiếp tục hiểu lầm lên bờ xuống ruộng…

Nói chung phần 1 còn đỡ vì nữ chủ có ngược nam chủ xong thì cũng sẽ vỗ về gì đó coi như bù đắp lại. Mà sang phần 2 cái đúng tuyệt tình luôn. Đầu tiên là giả bộ không quen. Bị lộ tẩy rồi thì dứt khoát bơ đẹp hắn. Tới tận lúc hắn nhập ma cũng không tới kịp. Haizz nói chung là ai chửi nam chính tra thì chửi chứ ta chỉ thấy hắn thảm. Lúc ở nhân gian làm Tẫn hoàng chắc ngược nữ chính được mấy tập. Mà nghĩ cũng tội, bị phụ tình ai chả đau, đau nữa là nữ chính cho câu: “Ta vốn là đến để giết ngươi.” khác gì xóa sạch rung động từng có giữa hai người biến thành một âm mưu một vở kịch từ đầu tới cuối. Sau này lúc hắc hóa nhập ma chắc cũng ngược nữ chính được mấy tập, mà ngược xong đi chết luôn mới sợ. Nam chính gì mà khổ hơn phản diện…

'Trường Nguyệt Vô Tẫn' cập nhật poster mới: Mê mệt với tạo hình của La Vân Hi và Bạch Lộc

Được cái văn tu tiên thì chết hay hồn phi phách tán cũng không đáng ngại. HE hay BE là ở ý chí của tác giả thôi :)) Tác giả này tuy hơi ghẻ lạnh nam chính trong quá trình một tí thôi, kết cục vẫn gọi là có tâm lắm. Đọc phần tu tiên hơi lê thê lại còn quá đáng với nam chính quá, ta đã định drop rồi. May mà từ lúc cho nam chính hắc hóa truyện lại hay hẳn ra. Xong phiên ngoại cũng cho nữ chính mang theo con truy lại nam chính cũng gọi là có tí an ủi :3

Nói chung là truyện rất được nha, đề cử đề cử. Chủ yếu vì ta rất thích nam chính, điên điên, tàn nhẫn, khát máu và THẢM :))) Gỡ mìn một chút là truyện song khiết. Gỡ mìn thêm tí nữa là nam chính chưa bao giờ thích nữ phụ, cũng như nữ chính chưa bao giờ thích nam phụ. Họ chỉ tự ngược nhau :))))

Xem thêm

[Tóm tắt] Phim Trường Nguyệt Tẫn Minh

[Bàn luận] Minh Dạ – Tang Tửu kết cục liệu có kiếp sau?

 

7 COMMENTS

  1. Cảm nhận của admin vậy là hơi chủ quan rồi đó, Lê Tô Tô lòng mang thiên hạ. Ngay từ đầu mới bắt đầu đọc mình cũng rất bức xúc khi nàng cứ có suy nghĩ rằng Đàm Đài Tẫn là thân mang Tà Cốt, là Ma Vật đáng chết, nhưng mà chàng cũng đâu thể quyết định số phận của mình?
    Còn Đàm Đài Tẫn thì yêu nhưng lại không ngộ ra được, thảm thương đến thế. Nên là nam chính tuy thảm 500 năm trước nhưng 500 năm sau chàng cũng không vừa, cả hai đều sai. Mình là hệ tư tưởng siêu bênh nam chính ấy, rất bênh Đông Lăng, rất bênh Tạ Trạc nhưng với trường hợp này của vợ chồng Lê Đàm Đài thì hai người đều sai. Mình đọc rồi mới dám nói chứ theo bạn viết chủ quan quá, người không biết còn nghĩ Tô Tô tồi lắm đấy.

    • Nói thẳng ra thì mình thấy người cứu vớt Đạm Đài Tẫn là Tiêu Dao Tông. Lê Tô Tô không phụ thiên hạ, nhưng Lê Tô Tô phụ Đạm Đài Tẫn là sự thật.

  2. có một câu mình lại nghĩ khác bạn. Không phải Lê Tô Tô yêu hận lận lộn, mà nàng là yêu là yêu mà trách nhiệm là trách nhiệm. Nàng có hận Đạm Đài Tẫn không. Có thể là không biết có hận không, vì với nàng hắn đáng thương nhưng cũng mang trên mình tội nghiệt.
    Nàng về 500 năm với nhiệm vụ trên vai,phải diệt Đạm Đài Tẫn. Nàng tận mắt thấy chúng sinh 500 năm sau lệ rơi máu chảy vì hắn, người nàng yêu thương trân quý vì sự tồn tại của hắn mà tận diệt. Thử hỏi, nàng sao có thể không hận hắn. Không chỉ hận mà là xương tủy nàng, sứ mệnh của nàng đã bắt nàng phải giết hắn.
    Nàng một lòng vì chúng sinh. Đến yêu hay không yêu đều không quan trọng. Nghe thì có vẻ như rất chi “tra nữ” ” bạch liên hoa”. Nhưng chính nàng cũng mệt mỏi bởi cái gọi là trách nhiệm.
    Như Trụ Vương đam mê Đắc Kỷ, bỏ triều cương. Như Lữ Bố si mê Điêu Thuyền làm chuyện bất đạo. Suy cho cùng, tình ái và giang sơn, thiên hạ đều không thể nặng nhẹ cùng cân.

    • Cảm nhận của bạn rất hay. Đúng là Lê Tô Tô mang ánh sáng ban mai chính đạo nữ chủ mà. Nhiều lúc nàng mang lại cảm giác bạc tình tới mức không buồn nương tay chút nào với Đạm Đài Tẫn, hay khi chuyển kiếp không một phút ngó ngàng… Nhưng sau tất cả nàng cũng không thể vứt bỏ hắn, nàng lại càng chưa từng xiêu lòng vì người thứ hai. Vậy nên Hắc nguyệt quang mới có thể thoát khỏi kịch bản BE nhỉ!

    • Bạn nói đúng ý mình quá, “yêu là yêu mà trách nhiệm là trách nhiệm”, đây là điểm mình rất thích ở Tô Tô.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here