[Review] Huyền của Ôn Noãn

0

[Huyền của Ôn Noãn] _Part1_Phần Ôn Noãn_

“Huyền của Ôn Noãn, qua bao năm xa cách, anh có còn là Huyền của em?”

Mười năm như dòng nước chảy, tưởng như cứ yên ả trôi qua, chữa lành mọi vết thương lòng, để lại sai lầm trong quá khứ như mây bay gió thoảng. Chỉ có người trong cuộc mới biết, mỗi bước đi của thời gian là thêm một lần cứa sâu vào lòng cô, khiến trái tim vĩnh viễn chẳng thể nguôi ngoai.

Khi Ôn Noãn chia tay Chiếm Nam Huyền, cô mới mười lăm tuổi. Một cô gái mười lăm tuổi, dù có ưu tú đến mấy cũng không tránh khỏi sai lầm. Một cô gái mười lăm tuổi, cho dù nắm giữ trong tay tình yêu đẹp đẽ đến mấy, cũng vĩnh viễn không hiểu giá trị của nó.

Người càng kiên cường, thực ra lại càng lắm ưu thương.

Ôn Noãn quen biết Chiếm Nam Huyền ba năm, Ôn Nhu cũng quen biết Chiếm Nam Huyền ba năm. Đừng nói ai yêu đậm sâu, ai yêu lạnh nhạt. Đừng nói ai ríu rít bên anh mỗi cuối tuần, đừng nói ai quay lưng một mình lang thang giữa phố. Đừng nói ai háo hức kể cho ai tình yêu ai chua ngọt, đừng nói ai lúc nóng lúc lạnh với em gái mình. Đừng nói nụ hôn anh dành cho ai năm đó, đừng nói ai nước mắt tuôn rơi dưới ánh đèn đường nói đã thầm thích anh ba năm…

Ôn Noãn quyết tuyệt như vậy, không phải vì cô không biết đúng sai. Ngược lại, vì biết quá nhiều, cô mới hiểu mình không còn lựa chọn nào khác. Bước tiếp hay quay đầu lại, trước sau vẫn không tránh khỏi tổn thương người cô yêu thương. Thế nên, cô mới lựa chọn cách tổn thương ngay chính cô, để mãi mãi khắc ghi nỗi đau của Chiếm Nam Huyền như thế.

Lúc bắt đầu chưa từng nghĩ sẽ có ngày chia cắt, nếu biết trước, có lẽ đã chẳng đủ dũng khí mà yêu. Cô không biết Ôn Nhu cũng thích Chiếm Nam Huyền, rốt cuộc là may hay rủi? Có khác gì đâu, khi mà kết cục cuối cùng vẫn là biệt ly cùng thù hận…

Lúc kết thúc không biết tai ương chỉ mới bắt đầu, nếu nghĩ đến, có lẽ đã chẳng đủ can đảm chặt đứt tơ tình. Chuyến bay tử thần cướp đi mạng sống của cả bố cô và bố anh, liệu có vì cô không chia tay anh mà thay đổi lộ trình? Đáp án vẫn đơn thuần dễ hiểu như thế, và, đáng căm hận như thế…

Ra đi hay ở lại, chẳng qua chỉ là chuyện giữa hai người. Mối tình đầu chẳng qua cũng chỉ là viên kim cương không với tới, càng nhìn càng lóng lánh; thế nhưng, mất đi sự trong suốt kia sẽ chỉ còn trơ lại những góc cạnh lởm chởm, mà mỗi tia sáng phát ra chói lóa như sắp đâm thủng mắt người.

Trong khoảnh khắc, tất cả đã mất đi.

Trong khoảnh khắc, Chiếm Nam Huyền không còn bao dung chiều ý cô nữa. Trong khoảnh khắc, người bạn tốt Bạc Nhất Tâm đã bán đứng cô, mãi mãi. Trong khoảnh khắc, bố cô và bác Chiếm đã đi tới một thế giới rất xa. Trong khoảnh khắc, Ôn Nhu đã khóa trái phòng, cắt cổ tay vứt bỏ hồng trần dễ dàng như thế.

Hãy tự hỏi mình xem, cô là cái loại người nào mới khiến những người thân yêu nhất đối xử với cô như thế!

Chao ôi là mai mỉa.

Mười lăm năm hoàn hảo của một Ôn Noãn khiến ai gặp cũng mến yêu, rốt cuộc đã chấm dứt nhẹ nhàng đến thế. Mười lăm năm toàn bích, cuối cùng chỉ vì một sai lầm mà cuộc đời đã nhẫn tâm chặn hết đường lui của cô như thế.

Ra đi bảy năm, lãng phí bảy năm! Nhờ bác sĩ tâm lí vớt lại chút hơi tàn trong linh hồn héo úa, nửa năm cô mới có thể giao tiếp lại, một năm mới đủ sức thoi thóp làm người. Cô cứ như vậy mà sống, không có suy nghĩ, không có hối hận, không có ước mơ, sống như một người đã chết.

Thật ra, một người đã chết, ít nhất vẫn còn kỉ niệm.

Thật ra, ông trời cũng không quá tuyệt tình.

Còn để lại Ôn Nhu tự tử không thành, sau bảy năm thời gian phủ một màn sương mờ lên những chuyện đã qua, ngoảnh đầu tứ cố vô thân, chỉ còn lại hai chị em cô độc. Còn để lại Chu Lâm Lộ bên cạnh, thay cho Bạc Nhất Tâm, cùng cô đi qua chặng đường khó khăn nhất đời người. Và, còn để lại kỉ vật của anh: con dấu triện bốn chữ “Huyền của Ôn Noãn”.

“Huyền của Ôn Noãn, qua bao năm xa cách, anh có còn là Huyền của em?”

[Huyền của Ôn Noãn] _Part2_Phần Chiếm Nam Huyền_

“Vĩnh viễn là Huyền của em.”

Đọc tiếp =>

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here